Ngay cả sự xuất sắc trong thể thao của Trung Quốc cũng như vậy, một bài báo có tính chỉ trích cao trên New York Times (NYT) hôm thứ Năm là một thí dụ điển hình, và đó đã chứng minh văn hóa cuồng loạn hiện đang lan tràn ở Mỹ.

 

 

Vào thứ Năm, NYT đã đăng một bài báo đáng kinh ngạc với tiêu đề ‘Mục tiêu duy nhất của cỗ máy thể thao Trung Quốc: Số vàng nhiều nhất bằng mọi giá’. Bản tin khẳng định Trung Quốc đã gian lận Thế vận hội vì mục đích chính trị, cáo buộc nước này “đưa hàng chục nghìn trẻ em vào các trường đào tạo do chính phủ điều hành” và đưa các vận động viên trẻ vào “những môn thể thao kém nổi bật hơn mà Bắc Kinh hy vọng sẽ thống trị, để kiếm được càng nhiều huy chương vàng càng tốt, trong quá trình này ghi điểm chính trị và mang lại vinh quang cho đất nước của họ.

Và không, nó không phải là một tác phẩm nhại.

Trong khi bảng tổng sắp huy chương đang diễn ra gay gắt giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, cả hai đều có bề dày lịch sử Olympic, thì bài báo lại mang tính kiêu căng, lố bịch và xúc phạm hoàn toàn đến các vận động viên Olympic Trung Quốc, những người đã cống hiến cuộc đời mình, cũng như bất kỳ vận động viên nào từ bất kỳ nước nào trên thế giới.

 

 

Nếu bạn chấp nhận quan điểm của New York Times, bạn sẽ nghĩ rằng họ không có động cơ, tham vọng hay mục đích riêng để tham gia, mà chỉ hài lòng là công cụ của nhà nước.

Tuy nhiên, hơn thế nữa, phần này vốn đã mỉa mai và hoàn toàn thiếu tự giác, vì có thể nói rằng về mặt thể thao, không có quốc gia nào trên thế giới có tính cạnh tranh cao hơn hoặc có uy thế hơn Mỹ.

Có thể dễ dàng gợi lên trong tâm trí chúng ta hình ảnh khuôn mẫu về một cậu học sinh trung học Hoa Kỳ thích trở thành ‘người giỏi nhất’ trong mọi thứ và ghét thua cuộc. Anh ta có thể không phải là đại diện cho các vận động viên thực sự của Hoa Kỳ, những người có thể khiêm tốn, chăm chỉ và danh dự như bất kỳ người nào khác. Nhưng không thể phủ nhận anh ấy là đại diện cho ‘tâm lý tập thể’ của văn hóa thể thao Mỹ, cả trong và ngoài nước.

Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề ở đây. Thể thao là thể thao, và những vận động viên xứng đáng nhất, giỏi nhất là có thể giành huy chương, bất kỳ họ đến từ đâu.

Thực tế là New York Times có thể đưa ra một bài báo cực kỳ kinh khủng như vậy về Trung Quốc không có gì đáng ngạc nhiên, nó là đặc hữu của một xu hướng rộng lớn trên truyền thông Hoa Kỳ, phù hợp với chính sách đối ngoại của chính phủ, hiện trở nên càng tiêu cực, phỉ báng và thẳng thắn, đến mức cuồng loạn nhất.

 

 

Nhiều người thắc mắc tại sao người dân Trung Quốc ngày càng coi thường báo chí nước ngoài? Ba tờ báo lớn của Hoa Kỳ, tức NYT, Washington Post và Wall Street Journal, đã đăng tải hàng ngày vô tận những câu chuyện chống Trung Quốc, những câu chuyện tìm cách bôi nhọ, làm mất uy tín và tấn công mọi sự phát triển trong nước của TQ, thường là hoàn toàn bịa đặt, vô lý.

Nêu một ví dụ nhỏ, tin tức gần đây cho thấy nỗi ám ảnh về việc đưa ra một câu chuyện rằng vắcc xi của Trung Quốc không hiệu quả.

Bây giờ, chúng ta đang thấy họ lại đề nghị rằng thành tích của Trung Quốc tại Thế vận hội “mất uy tín” và nên bị xóa, coi họ như một âm mưu chính trị tàn bạo nào đó cố tình sắp xếp các vận động viên vào các môn thể thao không liên quan – tất nhiên là những môn thể thao chỉ người Mỹ coi là không liên quan – và do đó, thành tích của họ không nên tính.

Sự lố bịch của những tin này không nằm ở việc ai đứng đầu ở Tokyo, mặc dù bảng huy chương của New York Times, xếp hạng các quốc gia theo tổng số huy chương giành được chứ không phải vàng – và Mỹ cũng đứng đầu – điều này có thể làm cho bạn sẽ tin vào họ. Nhưng thực ra nó là một đại diện cho việc Hoa Kỳ đã hoàn toàn mất trí khi nói đến Trung Quốc, trên tất cả các phương tiện truyền thông và các tầng lớp chính trị của họ. Mỹ ngày càng không an toàn và gay gắt đến mức các nhà bình luận chính thống thậm chí không thể chịu được Trung Quốc thể thao giỏi, điều kỳ lạ là Mỹ không có lý do gì để cảm thấy thua kém ở đây.

Trong khi ‘văn hóa cuồng loạn’ ở Mỹ đang lan tràn, đặc biệt là khi nói đến việc chiếm đoạt các ưu tiên trong chính sách đối ngoại của chính phủ – chẳng hạn như di sản của chủ nghĩa McCarthy, hoặc nỗi sợ hãi khủng bố quá mức đã được sử dụng để tiến hành chiến tranh bất hợp pháp ở Iraq. Còn thách thức của Trung Quốc là duy nhất, bởi vì nó đang tạo ra sự bất an thực sự vào lòng tự trọng của Mỹ về vị trí và vị thế của chính nước này trên thế giới.

 

Hiện tượng này không có cơ sở cho nỗi sợ hãi trực tiếp và các cuộc tấn công, vì đó là một nhận thức rằng một quốc gia có thể vượt qua Mỹ và phát triển mạnh hơn Mỹ, đó có thể chấm dứt một nhận thức mặc định rằng Mỹ luôn phải thống trị thế giới và định hướng thế giới theo hướng riêng của mình. Tóm lại, đó là một câu hỏi về quyền bá chủ và niềm tin rằng quyền bá chủ là bình thường.

Những khẩu hiệu như ‘Make America Great Again!’ Và ‘America is Back!’ phản ánh suy nghĩ bẩm sinh rằng Hoa Kỳ đã đánh mất điều gì đó và phải lấy lại vị trí của mình trên thế giới. Trung Quốc được coi là lý do chính cho điều này, và sau đó bị sử dụng như một vật tế thần cho tất cả các tai nạn trong nước của Mỹ.

Do đó, câu trả lời luôn là sự kiềm chế và một chính sách đối ngoại của hai đảng ngày càng không có gì thay đổi, như tôi đã nhận xét trước đây. Giữa cơn điên cuồng, nước Mỹ đã mất đi khả năng suy luận và hoàn toàn không có khả năng hiểu rõ thế giới, trái ngược với những gì họ mong muốn.

Kết quả của sự bất an của Mỹ là họ đưa tin tiêu cực một cách lố bịch về Trung Quốc, và nỗi ám ảnh về cạnh tranh địa chính trị, cùng với các chiến thuật bôi nhọ trong tất cả các lĩnh vực. Mọi thứ – từ vắcc xi, đến Thế vận hội, thương mại, công nghệ – đang bị đóng khung vào một cuộc đấu tranh chính trị không bao dung khoan nhượng.

Trong hai năm qua, “mối đe dọa” của Trung Quốc đã chiếm được chỗ đứng, cho thuê miễn phí, trong đầu óc của nước Mỹ, và đó là một minh chứng cho cách suy nghĩ trẻ con như “cái này hơn cái kia”của New York Times.

 

Nguồn: https://www.rt.com/op-ed/530706-nyt-china-olympic-success-article/

%d bloggers like this: